Tuổi Ngọc Đá Vàng
chia sẻ buồn vui nhân ngày
sinh nhật nghệ sĩ Hoài Hương
"Chúc tết đến trăm
điều như ý *
Mừng xuân sang vạn sự thành
công"
Ơn nhờ Chúa tử thần run sợ
Phận bọt bèo trôi dạt bến
hồng
Kính dâng mẹ Thiên Di nâng
chén
Hoen má đào thiên hạ mấy
ai
Cảm động thi nhân hồn thổn
thức
Cung đàn dìu dặt liễu
chương đài
Sông có khúc lòng người có
lúc
Cuộc thăng trầm dâu bể hay
chăng
Ngân hà vằng vặc vầng sao
sáng
Nhân thế buồn tuổi ngọc
đá vàng
Nghe đâu đó khúc ca dào dạt
Của một thời vang vọng cố
hương
Nghẹn ngào oanh yến sầu thu
đọng
Hạt bụi hồng xao xuyến
bóng vương
Kìa chim én mận đào hương
sắc
Hoa bướm vờn chan chứa thủy
tiên
Ngọn lửa trái tim nồng thắm
cháy
Cội nguồn đôi mắt ánh
trăng huyền
* Thơ nối tiếp từ hai câu
đối của Người Thuơng Phố Thị
11.1.2015 Lu Hà
Cầu Xin Chúa Rủ Lòng Thương
Xót
Em sinh ra để làm người bất
hạnh
Chúa bao dung cho kiếp phận
lạc loài
Kẻ vũ phu đánh em da thịt
rách
Mắt mù lòa ngơ ngác cõi
trần ai
Đêm giáng sinh nghe máng lừa
trẻ khóc
Người mẹ hiền ôm ấp trái
tim non
Rồi lớn lên chịu bao điều
tàn khốc
Cứu nhân loài chuộc tội
lỗi tổ tôn
Mắt rớm lệ mà lòng con đau
xót
Cảnh đói nghèo bao bạo lực
trần gian
Bầy lang sói máu tươi mồm
đỏ chót
Ăn thịt người lũ ác qủy
dã man
Chúng uống cả từ mồ hôi
nước mắt
Chút hư danh rũ rựợi ngả
nghiêng cười
Không gian sống tranh dành
từng lô đất
Bán chác chia bôi chính phủ
đười ươi
Xin Đức Chúa cứu thương
đời hèn mọn
Trẻ mồ côi không có một
mái nhà
Không trợ cấp biết tìm đâu
nơi chốn
Lê thân tàn góc chợ bãi tha
ma
cảm xúc tấm hình em bé bị
đánh nát đôi mắt
24.12.2014 Lu Hà
Chén Rượu Đêm Giao Thừa
viết tặng Người Thương
Phố Thị
Còn nhớ không em năm tám mốt
Mà nay tóc đã trắng như râu
Thời gian ngăn cách lòng
chung thủy
Khổ ải bao năm tháng dãi
dầu
Em bảo xa anh vì cuộc sống
Tình ta vẻn vẹn bấy nhiêu
thôi
Nức nở sầu bi buồn khóc
mãi
Người đi kẻ ở dạ chia
phôi
Nước có non cùng chê chẳng
ở
Tình yêu đắm đuối ánh
trăng thầm
Bỗng nhiên gió chướng từ
đâu lại
Bầm dập não thân lệ ướt
đầm
Uống cạn chén sầu tàu giục
giã
Rồi đây sóng vỗ phải ra
khơi
Cầu nguyện cho em may tới
đích
Thoát bầy hải tặc cá săn
hơi
Mấy thập kỷ qua ngồi tưởng
nhớ
Giao thừa khói trắng pháo
hương bay
Xót xa tủi hận đời dâu bể
Chén rượu đêm nay giọt
đắng cay
31.12.2014 Lu Hà
viết tặng nữ nhạc sĩ Trần
Thanh Nga
Ôm cây đàn khóe hạnh sầu
tư
Nhân thế trời ơi, mộng
huyễn như
Ảo ảnh hư danh chôn vạn
kiếp
Cảnh đời tao ngộ gió mưa
dư
Biển ái sông tình trăng cổ
độ
Hồng nhan bạc bẽo chắng
tha ai
Hững hờ thế thái hồ vôi
trắng
Đàn hạc cung thương ánh
nguyệt đài
Nghệ thuật gian nan đường
vạn nẻo
Thác ghềnh giông tố phũ
phàng sao
Hẹp hòi bao kẻ vì câu hát
Thành bại hơn thua uất nghẹn
ngào
Vẫn biết sinh ra đời khổ
lắm
Tâm hồn lạnh lẽo bến đào
mơ
Trống vắng canh khuya tàn
ngọn nến
Lược gương trễ nải khói
sương mờ
Nguyễn Du nức nở hạt châu
sa
Ai biết tình ai có đậm đà
Văn nhân tứ hải nào châng
tá
Thiếu phụ buồng the gối
lụa ngà
4.1.2015 Lu Hà
Nắng Của Hà Ơi!
viết tặng cô Tây Lai ( Nắng
Sớm )
Nắng sớm xôn xao cánh nhạn
tình
Trời xanh ẻo lả khắp hành
tinh
Đêm về dan díu Nga tìm Cuội
Nắng muộn ngày mai chuyện
chúng mình
Nắng của Hà ơi, nắng dịu
dàng
Bướm ong dìu dặt cảnh mơ
màng
Có cô thiếu nữ buồn chẳng
nói
Chắc hẳn rằng thương nhớ
tới chàng
Tôi muốn vuốt ve sợi nắng
vàng
Toàn thân rạo rực bắp ngô
rang
Nắng cười khéo nỡm anh hư
quá
Chớ để cho em chịu lỡ
làng
Hoàng hôn chợt tới nắng đi
đâu ?
Nức nở tơ vương nhuộm mái
đầu
Lã chã giọt sương rầu rĩ
khóc
Ô hay thi sĩ ngóng trên lầu
Tôi biết làm sao được hở
giời
Nắng xinh nắng đẹp nắng
chơi vơi
Nắng đến nắng đi rồi vụt
tắt
Ngân Hà mỏi mắt hạt mưa
rơi!
26.1.2015 Lu Hà
Sự Thật Quê Tôi
Quê huơng tôi có bướm hồng
lúa chín
Sợi nắng vàng trải rộng
khắp sơn khê
Tiếng ve sầu rộn rã buổi
trưa hè
Cô thôn nữ gánh dưa ra chợ
bán
Quên sao được bao mảnh đời
lận đận
Giọt mồ hôi đổ xuống
những luống cày
Chuỗi ngày dài tủi hận với
chua cay
Mùa lũ lụt thê lương vô
cùng tận
Khi nắng mới xuân sang kìa
én gọi
Con cò bay bóng tối phủ
hoang chiều
Trên bờ đê lững thững
bước cô liêu
Lòng trống trải tâm hồn
tôi nức nở
Ồ lạ nhỉ non xanh màu nước
biếc
Cảnh đói nghèo sao vẫn
chẳng buông tha
Dòng nước mắt dâng kín cả
sơn hà
Trời qúa quắt gió Lào khô
nứt nẻ
Tôi lớn lên cùng trăng thu
thơ trẻ
Mái nhà tranh sương muối phủ
lưng chừng
Bát canh cua rau muống lạc
thơm lừng
Lời mẹ dậy sống làm người
chân thật
Rồi sau đó vượt trùng
dương sóng cả
Để lòng tôi tê tái biết
bao nhiêu
Giá gương kia còn phủ tấm
nhiễu điều
Đàn gà vẫn tranh giành nhau
đấu đá?
Tôi chỉ biết nói lên như
vậy đó
Nơi chôn nhau cắt rốn của
tôi ơi!
Khắc khoải trời Âu sầu úa
lệ rơi!
Nghe Quốc Quốc gào lên cùng
năm tháng!
28.1.2015 Lu Hà
Tâm Sự Với Trần Thanh Nga
Trần Thanh Nga ngậm ngùi
thương nhớ
Thoang thoảng hương mùi vị
ngọc hoa
Xao xuyến hồn thơ tình uẩn
khúc
Đã bao ngày thổn thức Lu Hà
Thơ chất chứa nào ai phổ
nhạc
Vẫn u hoài hạt móc mưa sa
Trần gian tưởng đẹp sao hờ
hững
Tức tưởi canh thâu chén lệ
nhòa
Mắt huyền lóng lánh vầng
sao tỏ
Trăng mỉm cười tuyệt thế
mỹ nhân
Mây khói chiều thu buồn quá
nhỉ
Biết bao giờ xáo động lang
quân
Còn hy vọng lòng ngưòi vơ
vẩn
Cánh hạc bay về cuối cống
trời
Lá rụng hoa tàn đường ngập
lối
Hao gày đẫm áo giọt sương
rơi!
Thôi đành vậy thế kỷ mai
sau
Bể cạn nương dâu nắng dãi
dầu
Cổ sự đa tình vương bóng
nguyệt
Ngân Hà hun hút gió mây sầu
!
viết tặng nữ nhạc sĩ Trần
Thanh Nga đã đọc thơ tôi
31.12.2014 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen