Hãy Vững Gót Từ Đống Tro
Tàn
viết tặng nữ thi sĩ Thi
Nguyên
Hãy vững gót giữa tro tàn
đổ nát
Giữ niềm tin để được
sống làm người
Bao xót xa xin đừng rơi nước
mắt
Trong đắng cay hãy giữ trọn
nụ cười
Cuộc thế tục có gì đâu
mà mất
Bàn cờ đen khuất phục được
sao đây
Trận hỏa hoạn không thể
nào thiêu nổi
Trái tim hồng sức lực vẫn
tràn đầy
Rừng xanh lá lo gì không củi
đốt
Mùa xuân về cây nẩy lộc
đâm chồi
Con tuấn mã dẻo dai phi nước
kiệu
Cỏ xanh rờn bát ngát đóa
xinh tươi
Anh đâu biết nông nỗi nào
như vậy
Để kịp thời an ủi động
viên em
Người vẫn còn vườn nhà
đơm hoa trái
Hồn thơ say chan chứa rụng
vương thềm
Anh vẫn thế chai lỳ cùng
năm tháng
Vượt trùng dương biển thảm
cõi nhân gian
Nhưng vẫn sống qua phong ba
bão tố
Trái tinh cầu tìm lại áng
thơ văn
Sáng làm thơ tình đời bao
xao xuyến
Mà chiều nao cảnh ngộ thật
thê lương
Mùa đông về trái tim thành
tê tái
Biết cùng ai chia sẻ nỗi
đau thương
2.12.2013 Lu Hà
Màu Hoa Trắng
Em xinh như màu hoa trắng
Bần thần vị đắng bồ
quân
Váy em thơm nồng lai láng
Dạt dào hoa tím giai nhân
Vịn tay gốc mận cành đào
Bướm ong dìu dặt thơ trào
Bâng khuâng hỡi người lữ
khách
Nôn nao ngượng ngập hỏi
chào
Em là tiên nữ hay sao?
Để hồn thi sĩ lao đao
Yến oanh trêu đùa khúc khích
Mắt huyền diệu vợi thanh
tao
Ô kìa ngây ngất ngọc lan
Mùi hương thoang thoảng trần
gian
Lam Kiều huyền sương chày
ngọc
Vân Anh bến đợi chứa chan
Lần theo tiếng gió vân du
Thả hồn mơ mộng như ru
Giữa trưa tiếng gà xao động
Giật mình tỉnh giấc thiên
thu
Nghìn năm xưa đã lạc nhau
Nỉ non ngồi đợi giang đầu
Nghẹn ngào đôi dòng lệ hải
Trăm năm lỡ hẹn mưa sầu
cảm tác từ tấm ảnh của
Hương Ngọc Lan
24.1.2014 Lu Hà
Quảng Trị Quê Hương Thu
Quảng Trị Quê Hương Thu
Mai Hoài Thu
viết bài thơ tám chữ
Lệ lưng
tròng lã chã mãi không thôi
Thương mẹ
cha ở tận cuối chân trời
Bao kỷ niệm
xót xa niềm mong nhớ
Ôi, Quảng
Trị - Đông Hà từ thuở nhỏ
Quên làm sao
gắn bó với cuộc đời
Học chữ
nghĩa để được sống làm người
Lên tám tuổi
biết mò cua bắt ốc
Cơn giông tố
đọa đầy bao thảm khốc
Cầu Hiền
Lương nghiêng ngả sóng xô bờ
Biển mênh
mông băng giá lạnh như tờ
Cảnh chiếu
đất màn trời đau thê thảm
Bắp chuối
ủng rau tàu bay ăn tạm
Gói mì tôm
cũng chẳng đủ no lòng
Trên đỉnh
đồi dân chen chúc thê lương
Lều dựng
tạm đêm nằm không chăn đắp
Vách đá dựng
dãy Trường Sơn xa tắp
Cơn gió Lào
hun hút tới biển Đông
Nắng cháy da
cát bụi rám má hồng
Em khôn lớn
nơi miền quê sỏi đá
Thương!
Thương quá hỡi cô em gái nhỏ
Thơ em làm
nức nở não lòng anh
Mười bốn
tuổi hoa chớm nở trên cành
Rời quê mẹ
xa xôi miền viễn xứ
Quê anh ở
miền Trung Du Bắc Bộ
Dòng sông
Thao mưa lũ lụt kém chi
Cũng sắn
khoai cơm tấm độn kê mì
Năm sáu tám
vỡ đê mà buồn tủi
Mười lăm
tuổi chèo thuyền đi vớt củi
Chất đầy
sân để sưởi ấm lòng Bà
Sóng xé tan
thành công cốc hải hà
Dòng nước
xoáy cuốn phăng nhà nửa mái…
Quê của Thu
mà lòng anh tê tái
Khúc ruột
miền Trung nòi giống Lạc Hồng
Huyền Trân
ơi! Nước mắt chảy đôi dòng
Kinh thành Huế
vấn vương hồn trinh nữ
Đất vạn
tượng có còn voi không nhỉ
Khúc Nam Giao
thổn thức mãi u hoài
Tiếng quân
reo tức tưởi cõi trần ai
Vạn xương
cốt đã xây thành chiến lũy…
cảm tác khi
đọc thơ Mai Hoài Thu: “ Quảng Trị Ơi! Miền Trung Nhớ
Mãi “
27.10.2013 Lu
Hà
Tảo Hôn Ép
Duyên
Trứng rụng
mà sao chẳng thụ thai
Sầu vương
trằn trọc suốt canh dài
Trách người
chồng nhỏ không thương tiếc
Căm giận em
mang xuống cửu đài
Trời ơi nỡ
ép thành đôi lứa
Nên để đời
hoa chịu thiệt thòi
Phòng không
lạnh lẽo theo năm tháng
Nức nở
triền miên hận lẻ loi
Em chỉ ước
mong một đứa con
Sầu đông
đoạn tuyệt lệ trào tuôn
Dửng dưng kẻ
ấy không màng đến
Mướp ngọt
thành xơ bã chẳng còn
Chồng em bị
bệnh không sinh sản
Mã thượng
phong thân bé tẻo teo
Hương lửa
lò hồng kêu thống thiết
Từng thu héo
úa gió bay vèo
Tiếng trống
đưa ma hồn ảo não
Tử thi ra thế
vẫn trinh nguyên
Ngàn năm lễ
giáo kìa phu tử
Ván đóng
thuyền trôi kiếp phận hèn
Cái nạn tảo
hôn con gả bán
Như đôi đũa
lệch chỉ vì tiền
Em sinh trong
cõi đời đen bạc
Trái lý con
người phản tự nhiên
Phụ mẫu
than ôi thành qủa nghiệp
Đồng hoang
cỏ dại mộ trần gian
Cô hồn rên
rỉ bên bờ suối
Cổ hận
thiên thu núi ngút ngàn
Cảm tác từ
tấm ảnh của Vanessa Le một cô gái dồn nén dưới cái
bình trên là hai quả trứng gà
19.3.2014 Lu Hà
Tiếng Chổi
Gọi Thu
cảm tác theo
tâm bút của Trần Trung Đạo
Xào xạc
trong lòng hương gió thu
Tấm lòng cố
quốc nghĩ mà đau
Boston vắng
vẻ đường hưu quạnh
Lữ khách
bâng khuâng nỗi nhớ nhà .
Thu vắng thu
qua thu gợi tàn
Quê nhà đông
lại khói sương tan
Trái muà đâu
phải vì xa cách
Khoảng cách
thời gian gọi nỗi buồn .
Bốn chục
năm rồi nhanh thế sao?
Hoà Cầm bãi
rác thuở xa xưa
Lá thu xao xác
tìm nơi chốn
Nam Lộc xe đò
lỡ chuyến thơ…
Trước cưả
Bồ Đề thu vẫn rơi
Thương ngôi
Thiền Viện lá vàng bay
Bóng Thày
quét lá lay hồn khách
Bên tách cà
phê luống ngậm ngùi .
Tiếng chổi
bên đường ôi xót xa
Gợi vào dĩ
vãng nỗi thương đau
Cuả thời
niên thiếu tôi mười tuổi
Quét lá cô
đơn rụng lá sầu ...
Đà Nẵng
vàng rơi khu phố xưa
Thương bao
thân trẻ phận không nhà
Ngây thơ nấp
bóng chuà Viên Giác
Giường gỗ
màn thưa khóc lá đa !
Tìếng chổi
bên đường vẫn xót xa
Quét vào thơ
ấu thuở xa xưa
Bâng khuâng
tư lự tôi thầm nhủ
Bốn chục
năm rồi như giấc mơ .
12.4. 2009 Lu
Hà
Xa Hương Nhớ
Nhà
viết tặng
Vanessa Le
Trời Nam sùi
sụt vầng mây bạc *
Tần Lĩnh
khói bay lệ mấy hàng
Một dải
sông Tương sầu tưởng nhớ
Lam Quan dấu
ngựa khóc thương chàng
Mưa tuyết
não nùng buồn xứ xở
Dòng người
xuôi ngược cảnh thê lương
Thuyền ai
chấp chới hờn giông bão
Biết đến
bao giờ tạnh gió đông
Trau tria sửa
tóc làn môi thắm
Kẻ mắt tô
son nợ chữ tòng
Gái đã theo
chồng thuyền đóng ván
Chôn nhau cắt
rốn vấn vương lòng
Mây ngang đỉnh
núi nhà đâu tá
Cánh nhạn
kia ơi lạc lối nào
Vẳng nghe
khúc nhạc hoài lang dạ
Ai biết tình
ai phận má đào
Mấy chục
năm rồi biệt cố hương
Chân trời
góc bể vượt trùng dương
Bạn bè thuở
trước ai còn mất
Lá rụng
chiều thu luống đoạn trường
* Theo điển
tích Tôn Phu Nhân quy Thục và Hàn Dũ bị đày ở ải Lam
Quan.
" Lìa Ngô
bịn-rịn chòm râu bạc
Về Hán
trau-tria mảnh má hồng."
“Vân hoành
Tần Lĩnh gia hà tại
Tuyết ủng
Lam Quan mã bất tiền “
13.4.2014 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen