Dấu
Son Hồng Bụi Đỏ
viết
tặng Bichthuy Ly
Phạm
thiên Thư đã nặng tình cô Ngọ
Để
ngày ngay xao xuyến tuổi đôi mươi
BíchThủy
Ly chan chứa dạ hồi hồi
Tôi
xin viết bản tình ca muôn thuở
Kể
dạo ấy trên con đường nho nhỏ
Tan
trường về cánh bướm mộng trời xanh
Đôi
chim non dấu mỏ hót trên cành
Màu
hoa tím hương bay chờ nguyệt bạch
Nối
chân bước dưới vòm tre ngọc thạch
Vai
em nghiêng ôm cặp sách học trò
Tấm
lưng thon say giấc mộng điệp hồ
Anh
ngây ngất gót dày khua thầm lặng
Rối
cuối đoạn thướt tha màu duyên dáng
Ngắt
chùm hoa hổn hiển muốn em yêu
Ngọ
mỉm cười trong vắt giọt sương chiều
Anh
rưng rưng như mây trời nghẹn lối
Vương
bờ tóc suối reo chưa kịp nói
Lòng
ngập ngừng vào lớp học hôm sau
Em
thẹn thùng anh ngường ngượng cúi đầu
Nghe
tim đập rộn ràng đang cộng hưởng
Đường
mưa nhỏ mùa hoa thơm xao động
Phượng
vĩ rơi ta lại phải xa nhau
Nắm
bay tay lưu luyến đóa mộng đầu
Chân
in dấu bỗng phai màu cát trắng
Vầng
trăng khuyết bao mùa mưa lại nắng
Mười
năm qua trở lại nẻo thôn quê
Có
ngờ đâu phong cảnh bỗng ùa về
Bởi
bóng Ngọ ngân vang miền dĩ vãng
Cơn
gió lốc chất chồng sao cay đắng
Nước
non thành cuộc dâu bể ly tao
Gặp
lại em thổn thức giọng nghẹn ngào
Trong
khóe mắt chứa chan tình thương nhớ
Màu
áo trắng thiêng liêng thành hoài cổ
Mảnh
hồn trinh anh vẫn giữ trong lòng
Nước
Hương Giang mãi mãi chảy chung dòng
Chùa
Thiên Mụ Nam Xương tình thiếu phụ
Anh
lại ngắt chùm hoa màu tím huế
Tìm
ngõ xưa quanh quẩn trúc trong làng
Gót
hương sen nghe em bước nhẹ nhàng
Ai
lấy mất dấu son hồng bụi đỏ!
cảm
tác thơ Phạm thiên Thư: Ngày Xưa Hoàng Thị
21.7.2013
Lu Hà
Đóa
Hương Trà Hoa Nữ
Anh
rất thích khói hương trà hoa nữ
Ngào
ngạt thơm chan chứa cả lòng anh
Đôi
vành khuyên ríu rít hót trên cành
Miền
sơn cước nôn nao tình bất diệt
Em
chưa hứa rằng sẽ yêu tha thiết
Cõi
trần gian đầy cảnh ngộ bi ai
Ai
biết trước đời còn lắm chông gai
Cơn
giông tố phũ phàng mang cay đắng
Khi
nắng sớm sương mai còn bảng lảng
Dưới
giàn hoa thiên lý em mộng mơ
Cho
hồn anh ngây ngất cánh điệp hồ
Con
bướm trắng tóc xanh gờn gợn sóng
Anh
say đắm khi trái tim rung động
Hôn
má em ươn ướt nhụy phớt hồng
Bò
lên trên chiếm ngự đảo tiên bồng
Đào
chín mọng say men mùi thiếu phụ
Tình
yêu đó vụng về trong thương nhớ
Dâng
hiến nhau dào dạt sóng hoan ca
Hoàng
hôn xuống là một dải ngân hà
Em
chẳng hứa thành thiên thu vĩnh cửu
Cuộc
dâu biển giang đầu em ngồi đó
Biết
bao giờ đôi lứa sẻ gặp nhau
Vang
bờ sông khản giọng tiếng thư cưu
Để
thiên hạ khát khao tình miền hy vọng.
18.7.2013
Lu Hà
Khuyên
Em
tặng
A V
Khổ
lắm gần đây cứ thấy ho
Ho
đi ho laị lẫn vào mơ
Ho
nhiều mơ lắm thành ra bệnh
Cái
bệnh qua sông lỡ chuyến đò
Cáo
ốm dật dờ mới đến phiên
Lập
xuân thời tiết cũng ưu phiền
Si
tình năm mới là buồn đấy
Nàng
ở phương xa có cảm phiền
Khổ
quá giờ nay tuổi khứ hồi
Và
nàng cũng thế ngoại năm mươi
Vẫn
chàng vẫn thiếp nghe mà trối
Đẻ
lũ cháu con nó phải cười
Ai
vặn đồng hồ giữa khoảng không
Thời
gian vũ trụ cõi mênh mông
Nợ
tình sao muốn dàn trang trải
Cho
thấu lòng nhau cõi đoạn trường
Lương
tâm cắn rứt mộng u hoài
Vì
thế mà ra chuyện thế này
Truyện
nọ truyện kia trồng tréo cả
Lâm
ly tình tiết xói lòng ai
Bù
trừ thêm bớt luật âm dương
Tính
cả ngũ hành vận thủy phong
Mấy
chục tuổi đầu đà có mấy
Bỏ
đi ba chục vẫn còn hương
Ta
chẳng ước gì lại bến sông
Đò
trăng mây gió bến hư không
Tâm
linh soi sáng cao vời vợi
Thơ
đã làm ra trải cõi lòng
Giỏi
lắm vài ba chục nữa thôi
Thời
gian vùn vụt cánh chim trời
Xuôi
thuyền bát nhã trên cùng chuyến
Ô
hay người ấy đã gặp rồi…!
đầu
năm 2008 Lu Hà
Người
Hát Rong
hoạ
laị thơ Nguyễn thanh Vân
Người
hát rong đầm đià nước mắt
Giọt
bi thương lã chã đau lòng
Đời
binh phế bát cơm manh áo
Lê
tấm thân thưà thãi đếm đong
Anh
sững lại bùi ngùi kể lể
Cảnh
hoang tàn chiến điạ Kontum
Rừng
âm u xác thù nghiêng ngả
Chiến
thắng cho lòng heo hút quân
Khi
đếm lại thây thù rã rượi
Bỗng
từ đâu tiếng thét vang to
Anh
nằm xuống đẫm thân toàn máu
Trời
tối sầm rừng thẳm gió u
Hắn
ngồi đó tử thần ma dại
Néo
tận cò cho đến hết hơi
Kẻ
bắn lén toàn thân rúm ró
Găm
thương đau suối lệ tuôn rơi
Anh
là kẻ thiệt thòi hơn cả
Mối
hận này cào cấu nhẫn tâm
Người
chiến sĩ chưa tròn tuổi lính
Mới
đầu quân đã mất hai chân
Kể
từ đó lê thân hè phố
Oán
hận sôi lòng lũ bất luân
Quân
bắc cộng ào ào thác lũ
Ngày
ba mươi phượng vĩ u sầu
Trời
tháng tư bắt đầu ảm đạm
Chân
đâu còn xót mối thương đau
Má
cuả anh một đời quá buạ
Giưã
dòng ngươì chạy loạn thương con
Tìm
đâu thấy trái tim già lẫn
Ngã
gục bên đường ai khóc thương?...
Kể
từ đó những lần côi cút
Không
vợ không nhà lấn chiếm ai ?
Bằng
đôi tay kéo thân lê lết
Thế
kỷ âm thầm kiếp vị lai….
Người
hát rong cho đời khắp ngả
Tám
năm tù bụng đói dơ xương
Gặp
lại nhau thày trò vẫn nhớ
Kiếp
phong trần tím ruột bầm than
Anh
vẫn giữ hoa lòng chiến sĩ
Tiếng
quân ca hương nhụy tàn lâu
Còn
thưa gửi dưới trên quân kỷ
Nước
mắt trên gò má ngạt ngào
Thôi
tạm biệt chia ly mỗi ngả
Nuôi
trong lòng món nợ hùng binh
Đời
chiến bại oan hồn thấu tỏ
Biết
bao giờ trở lại oai hình?
Sau
mười năm hội ngộ ai ngờ
Kẻ
ra đi hải ngoại tìm quê
Người
anh hùng rét run thân lạnh
Vĩnh
biệt cuộc đời giưã lúc khuya
Bạn
hữu xa gần thiêu xác cho
Cầu
cho anh Phật độ dòng sâu
Tâm
linh nước chảy theo sông biển
Hãy
trở về đi với nhịp cầu
Cùng
đoàn kết xót thương nòi giống
Bóng
xa vời xiết nỗi oai linh
Ngươì
lính cộng hoà không trở lại
Khóc
thương anh số phận phù sinh.
6.6.2009
Lu Hà
Nhắn
Gửi Cho Ai
Nghe
nói em thề không lấy chồng
Chuyện
này đồn thổi có hay chăng
Sao
đưa tin đến cho anh nhỉ ?
Tình
đã xa rồi như bóng trăng
Mấy
năm ăn ở với người ta
Cứ
tưởng trọn đời kiếp lấy nhau
Bỗng
dưng cha mẹ không đồng ý
Người
ấy đi rồi em khổ đau
Đã
mấy thu rồi vắng gót chân
Bao
nhiêu nước mắt giọt dư tràn
Tháng
ngày mong mỏi còn chi nữa
Anh
đã sợ rồi hết chứa chan
Còn
gì mà để tặng cho nhau
Yêu
chi một đoá hoa tàn rữa
Anh
sẽ qua sông đợi bến đò….
Tình
anh say đắm là như thế
Trí
dũng song toàn có kém ai
Cứ
tưởng ta đây là đắt giá
Nên
em biến nó cuộc bi hài
Cười
nữa đi em chúng bạn bầy
Bao
nhiêu tình tứ để hương say
Anh
ôm tuỉ nhục đeo sầu hận
Sớm
tối đi về với gió mây….
Rồi
lại so đo mà tính đếm
Tiểu
nhân quân tử cách phương trời
Đến
khi em hiểu thì anh đã
Như
cánh chim bằng chốn biển khơi
Quốc
sắc thiên hương chẳng thiếu người
Nam
nhi đâu dễ chịu lẻ loi
Tình
anh em nỡ coi khinh rẻ
Rồi
lại say mê chuyện đã rồi…
Nhầm
lẫn một ly đi vạn dặm
Người
xưa căn dặn có sai đâu
Tình
ai ấu trĩ ra mù quáng
Khi
tỉnh mộng ra lại hững hờ….
Khuyên
rằng : Em hãy quên anh đi
Đường
của riêng ai người ấy đi
Còn
đâu duyên dáng mà khêu gợi
Trong
trái tim anh có một người
Anh
yêu người ấy biết bao nhiêu
Họ
chẳng như em cũng chẳng kiêu
Một
thoáng nhìn qua là đã hiểu
Yểu
điệu đoan trang một dáng Kiều
Anh
viết bài thơ chẳng ngợi ca
Mối
tình lầm lẫn của ngày xưa
Tại
sao anh trót yêu em nhỉ?
Mấy
chục năm rồi vẫn xót xa…!
22
tháng 8 năm 2008 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen