Mối
Tình Tô Vũ
Đi
sứ mà không thẹn quốc phong
Anh
hùng danh sĩ sáng triều cương
Thuyền
Vu gian trá hòng lung lạc
Tô
Vũ nào xanh vỏ đỏ lòng
Ngục
tối chẳng sờn bậc trí nhân
Trung
quân ái quốc tấm lòng son
Hung
nô run sợ người quân tử
Đày
aỉ đàn dê đực đẻ con ?
Sớm
tối bạn bầy với cỏ cây
Bức
thư gửi nhạn gió mây bay
Một
mai đỗ xuống vườn cung cấm
Hán
Đế bàng hoàng đau xót thay
Trời
đất hoang vu tuyết phủ dày
Nỗi
buồn tê tái có ai hay
Bỗng
đâu tiền sử xa xưa gọi
Bốn
mắt nhìn nhau rụng rã rời…
Họ
đã cô đơn
thành vợ chồng
Rừng
sâu rùng rợn nghiã tào khang
Đêm
đông giông bão tình
ân ái
Một
bước chẳng dời bao mến thương
Rồi
một ngày kia rụng cánh tàn
Muà
hoa chẳng trọn tháng ngày xuân
Hán-
Hồ hai nước thành giao hảo
Thánh
chỉ ban ra giận dỗi hờn
Vua
bắt chàng về Tô Vũ ơi
Nuí
rừng thăm thẳm trái tim rơi
Đàn
dê nhớ chủ kêu thê thảm
Gió
rít nguồn cơn giọt vắn
dài
Bi
tình bi sử xót thương
đau
Lẽo
đẽo tiễn đưa lệ ưá sầu
Kẻ
ở người đi đường khấp khểnh
Người
rừng thiếu phụ nhớ trăng thu
Quan
aỉ cỏ cây cũng héo hon
Quân
binh nuốt giọt suối ưu phiền
Thương
người danh sĩ duyên tiền sử
Khoảng
cách ngàn năm hận thế
trần
Bốn
mắt đăm đăm buồn thảm thiết
Tháng
ngày hạnh phúc phút ly tao
Chàng
về sứ sở nàng heo hắt
Thui
thuỉ từng cơn gió tuyết gào…
Một
gói cỏn con của nuí rừng
Đường
xa dạm thẳm xót thương cùng
Chớ
quên đói khát ôm nhau khóc
Đèn
đỏ thành đô đêm vắng trăng...
Nàng
lại trở về hang tối xưa
Ngoái
đầu hút bóng bước chân xa
Ổ
rơm lạnh lẽo con thơ dại
Trằn
trọc hoang vu lệ ứa trào
Người
ở kinh thành muôn tiếng reo
Hai
hàng văn võ giữa
vương
triều
Hán
vương ngự giá nghênh thân tiếp
Tô
Vũ bâng khuâng một chén sầu
Tôi
viết bài thơ tỏ ngợi ca
Mối
tình Tô Vũ với trăng
sao
Ngàn
thu vằng vặc còn thương
nhớ
Thiếu
phụ rừng xanh trong cõi mơ.
2008
Lu Hà
Nỗi
Lòng Nàng Chiêu Quân
Hắc
thủy mênh mông chở nỗi sầu
Ngọn
đèn tê tái suốt canh thâu
Sông
ơi có chảy về quê
mẹ
Mang
hạt châu sa kẻ cống Hồ
Trọn
kiếp hồng nhan tuỉ má đào
Căm
tên hoạ sĩ nỡ sai ngoa
Mặt
hoa da phấn bôi ra mực
Trích
lệ khoé ruồi số sát phu....
Xé
mảnh luạ đào cắn máu thơ
Đôi
dòng trăng
trối gửi ngàn thu
Nhạn
kia đem cánh hoa tiên ấy
Trở
lại thành đô dâng Hán Vua
Chiếc
bách lênh đênh nặng oán hờn
Quan
san Hồ-Hán gió mưa tuôn
Quặn
lòng thiếu nữ trôi dòng lệ
Một
chút hồn trinh trả thế trần
Văng
vẳng đàn khuya dưới bóng trăng
Nhặt
khoan vần vũ kéo năm cung
Chim
kêu cá lội buồn ngơ ngẩn
Thương
kẻ xa hương một nỗi lòng
Nhớ
buổi tiễn đưa vua đích thân
Dắt
tay bịn rịn giữa quân thần
Ví
cho sơ ý gây ra cảnh
Tình
đã
tan rồi ôi Hán Nguyên
Một
bước chân đi ván đóng thuyền
Cạn
dòng lá thắm mối tơ
duyên
Truyện
xưa nhắc lại đầy ai oán
Dương
quý
Phi tàn hận Lộc sơn....
Kẻ
ấy gian thông với giặc Hồ
Vẽ
tranh bán chuá hại đời hoa
Vì
ai mắc bẫy Mao diên Thọ
Nên
nguyện sông này rửa nhuốc nhơ
Năm
tháng trải qua bao nắng mưa
Thương
người con gái thác năm xưa
Thuyền
qua kẻ lại nhìn thương
bến
Văng
vẳng còn nghe một
giọng sầu
Đã
mấy ngàn thu đoạn
thế trần
Xót
người thục nữ thắm môi son
Trăng
sao soi tỏ cùng sông nuí
Lữ
khách theo thuyền nhớ cố nhân
2008
Lu Hà
Dương
Quý Phi
Sắc
quốc nghiêng thành Dương quý
Phi
Thiên
hương nhân nghiã
khó ai bì
Cầm
kỳ thi phú yên thiên hạ
Thiên
sử ngàn thu để lại đời
Lễ
giáo vương triều bạc thế sao?
Thâm
cung lục viện gió mưa sầu
Tam
lang thương gọi cùng minh đế
Giấc
mộng thường dân chẳng được chiều
Khúc
nhạc nghê thường trong giấc mơ
Mai
phi cánh bướm đẹp thơm hoa
Hồng
nhan bạc mệnh đời cung nữ
Tri
kỷ hồn thơ Lý
Bạch xưa
Hoàng
hậu phi tần sát hại nhau
Bao
nhiêu thảm cảnh nát lòng vua
Vô
tư Hoàng Đế tiêu nòi
giống
Vương
nợ oan hồn bao trẻ thơ
Ai
xót thương nàng Dương quý
Phi
Tấm
lòng trong trắng đoá
hoa tươi
Ngây
thơ vương lụy hồn vong quốc
Họ
mạc lân bang hại giống nòi
Giây
phút hiểm nguy lià cõi đời
Ra
đi chẳng thẹn cánh hoa trôi
Mang
thân chuộc lại tình non nước
Để
lại ngàn thu luống ngậm ngùi
Oan
ức cho nàng bậc mỹ nhân
Phong
ba lưu lại đoá hương trần
Làm
thơ nhớ tiếc hồn xưa ấy
Lý
Bạch ôm trăng một giọng đàn.
2008
Lu Hà
Nàng
Tây Thi
Việt
quốc non sông bạc mỹ nhân
Ngàn
năm hương sắc vẫn lưu truyền
Trữ
La chân núi hồn thơ thẩn
Một
đoá trà mi cõi mộng
trần
Lịch
sử ngàn năm có ngậm ngùi
Trăng
thu bàng bạc nhớ thương người
Tấm
lòng trong trắng mười
năm lẻ
Tất
cả giang sơn một nụ cười
Độc
kế mỹ nhân sâu hiểm sao
Ba
quân ớn lạnh nét yêu kiều
Thù
nhà nợ nước vì
ai chứ
Câu
Tiễn kẻ kia khéo mập mờ
Ngô
quốc quân vương lạc nước cờ
Si
tình vương
nặng nỗi thương đau
Thù
cha phút hoá thành tri kỷ
Hận
để ngàn thu một nỗi sầu
Ai
giết cha nàng có biết không?
Đôi
bên tranh chấp khó coi tường
Địch
ta mờ ảo làn ranh giới
Tuổi
trẻ thơ ngây chiụ lỡ làng
Mộng
tưởng cống Ngô là cứu đời
Vinh
quang hiển hách để cho ai
Kẻ
kia lam lũ cùng cam chiụ
Bá
tánh chiụ ơn chẳng bận gì
Câu
Tiễn Phù Sai cũng thế thôi
Quân
vương tranh bá chuyện bao đời
Kẻ
nhân người ác nào ai biết
Chuyện
đã qua rồi máu lệ
rơi
Tàn
bạo hơn thua mất nước rồi
Hội
Kê nuốt hận chẳng nên lời
Năm
nghìn binh giáp còn
hy vọng
Phục
quốc oan hồn bao tử thi
Ba
năm nô lệ cho Phù Sai
Câu
Tiễn bền gan ở xứ người
Nếm
phân Phạm Lãi bày mưu
kế
Suối
lệ nhạt nhoà em gái ơi...
Người
mẹ quê hương có thấu chăng
Ngàn
thu vạn kiếp vẫn chờ mong
Trữ
La bến nước sầu lưu luyến
Hồn
ở Linh Nham thuộc nhớ đường
Tình
giả mà sao nông nỗi này
Chân
thành ân ái cuả Phù Sai
Phút
giây chẳng nỡ dời cung Quảng
Chôn
dấu trong tim một bóng người…
Thương
mẹ lòng ai nhớ cố
hương
Dặn
dò em gái phút chia ly
Ra
đi nhẹ nhõm hồn
thanh thản
Chân
núi Linh Nham nhuộm bóng hồng
Giây
phút cuối cùng đã
hiểu ra
Thương
thân phận bạc kiếp tài hoa
Việt
Ngô hai nước liền sông núi
Con
cháu muôn dân vẫn một nhà
Xả
hiến thân mình cho nước
non
Vầng
trăng vằng vặc tấm lòng
son
Khuyên
Vua vô ý gây nên tội
Cung
Quảng xa hoa nợ oán hờn
Bắc
tiến Trung Nguyên mộng bá quyền
Phù
Sai nghe vợ bước điêu tàn
Chiến
tranh xuy yếu nguồn quân lực
Nạn
đói mất muà dân khóc than
Tây
Thi nàng hỡi có hay chăng
Câu
Tiễn làm sao hiểu nỗi lòng
Công
lao bỗng hoá thành ân oán
Tan
nát đời hoa những tháng ngày
Thích
khách phái đi muốn giết nàng
Tâm
xà ác độc rõ Việt
Vương
Một
công đôi việc hai nhân mạng
Chiếm
đoạt tình yêu kẻ
phũ phàng
Ván
đã đóng
thuyền Phạm Lãi ơi
Tài
trai kiêu dũng trí hơn người
Tình
ta đôi
ngả từ đây nhé
Quảng
hàn biền biệt vắng Tây Thi
Hồn
ở trên mây ngó xuống không
Ngàn
năm hạ giới xót thương nàng
Hôm
nay có kẻ buồn day dứt
Viết
một bài thơ gưỉ gió trăng
1.12.
2008 Lu Hà
Huyền
Trân về Chiêm Quốc
Một
bước chân đi một lỡ làng
Nỗi
đau dân nước nỗi tình
riêng
Vua
cha chót hưá người Chiêm Quốc
Thuyền
lỡ duyên đò đợi
kiếp sang
Vua
anh cũng chẳng thuận lòng cha
Huynh
muội tình thương
khúc ruột dà
Lưỡng
lự triều đình hai
nước bí
Em
đi thêm đất lợi trăm nhà
Thế
kỷ qua rồi vó ngựa vang
Vương
triều aỉ bắc máu
thành sông
Anh
hùng ngã xuống từng bao lớp
Soi
bóng thiên thu hận lá vàng
Một
bước chân đi một lỡ làng
Dưới
trơì bi lụy dấu
quan san
Ví
bằng có đổi thành chim được
Đôi
cánh tự do chẳng lỡ làng
Gả
bán chữ tòng bắt phaỉ theo
Trái
duyên lễ giáo trói đời sao
Hai
châu Ô-Lý đè thân
gaí
Tủi
cực buồn cho phận má đào
Xưa
chốn cung đình in
bóng nhau
Đường
kim muĩ chỉ lưạ tay thêu
Cung
tần mỹ nữ nhìn xa nhé
Ai
biết tình em đã
bấy lâu...
Đường
trường thiên lý
bóng chiều nam
Thiếu
nữ qua đi khắp mọi miền
Đám
rước cô dâu về vạn tượng
Như
con chim nhốt ở lồng son
Dũng
tướng đi cùng nát ruột gan
Khắc
Chung nước mắt ngậm bồ hòn
Giang
sơn gấm vóc vươn bờ cõi
Vì
nước em
ơi hãy nín quên
Một
bưóc chân đi một lỡ làng
Đắng
cay tuỉ hận dấu xe lăn
Thân
mai xe nghiến màu hoa uá
Cành
trúc la đà gió bẻ ngang
Đổi
chác duyên tình có
mấy ai
Ngươì
thua kẻ thắng lụy từng khi
Hám
danh nữ sắc dâng tay cống
Một
nửa giang sơn thiệt thế này
Chót
đã sinh ra thân ngọc
ngà
Mỵ
Châu Trọng Thủy mối tình xưa
Huyền
Trân công chuá về Chiêm Quốc
Ai
khóc Huyền Trân mối cảm sầu?
Muà
thu 2007 Lu Hà
Quái
Lạ Làm Sao
Quái
lạ làm sao vẫn mộng mơ
Nửa
đời hoài niệm nỗi niềm xưa
Tâm
tư trí tưởng cùng
ai nhỉ
Càng
già càng dẻo lại càng thơ
Đời
tớ giang hồ khắp tứ phương
Đông
tây nam bắc thú ngang tàng
Lên
rừng vượt suối lần ra biển
Xuống
núi băng sông nỗi đoạn trường
Nay
chẳng thảnh thơi với thế thời
Ung
dung thong thả cánh bèo trôi
Việc
đời man mác cung trăng gió
Thế
sự buông trôi phúc lộc trời
Công
việc hàng ngày cứ nhởn nhơ
Cơm
ăn ba bữa sức dư thừa
Nào
hay bận bịu đầy ân oán
Ngũ
thập thiên tri chén rượu đào
Huyết
mạch tâm can sức tráng cường
Ngâm
nga hồ thỉ kiếp tha hương
Trắc
bằng réo rắc ham thi phú
Gió
thoảng tâm hồn khắp tứ phương
Tớ
vẫn an cư ở cuối trời
Đại
bàng rũ cánh lệ từng rơi!
Anh
hùng sinh phải thời ly loạn
Ngoảnh
mặt trông ra tóc bạc rồi….!
Xuân
Kỷ Sửu 2009 Lu Hà
Sống
Tựa
Như Chim
Cứ
phải sinh ra đời khổ ải
Tràng
giang
đôi cánh vựợt non ngàn
Đại
bàng quen chiụ nhiều cay đắng
Giông
tố phũ phàng ở thế gian
Bao
kẻ manh tâm dạ chẳng lay
Trăm
phương nghìn
kế diệt người
ngay
Đánh
vào nòi
giống cho kiệt quệ
Kèn
cựa bon chen bởi hẹp hòi
Ta
đã
sinh ra ở cõi đời
Tinh
anh đần độn cũng là người
Chân
thành muốn sống cho ra sống
Bướng
bỉnh gì
đâu
với mệnh trời...
Nuôi
chí sông hồ với tự nhiên
Không
tham thân mọi kiếp nô hèn
Đi
tìm
lẽ sống từng trang sách
Như
thuở xa xưa học thánh hiền
Đời
nhanh như mộng kiếp phù du
Ý
thức ngang tàng thích tự do
Bỏ
nước ra đi tìm
lẽ sống
Cánh
chim lồng lộng với tầng cao
Sống
ở xứ người phải đấu tranh
Đông
Âu cộng sản cũng tranh giành
Tháng
ngày lầm lũi đầy giông bão
Doạ
nạt đưa về xứ xở xanh
Nước
mày chỉ có nứa
tre thôi
Mày
đã
đến
đây cái chợ trời
Tây
Đức Hoa Kỳ tư bản đói
Lăm
le nuốt chửng đã
bao đời
Chúng
bắt con tôi đi thế thân
Đoạ
đầy năm tháng lệ từng chan
Morphium
tiêm não cho tê liệt
Do
Thái Việt Nam để chết dần
Ghen
tỵ giống nòi lũ bất nhân
Độc
trùng cỏ dại cũng chen chân
Vênh
vang ngạo mạn bầy lang sói
Hát
mãi bài ca đẫm
máu chan
Lưu
manh vô sản quy
ền
chuyên chính
Các
Mác xù lông doạ thế nhân
Giai
cấp đấu tranh từ trẻ nhỏ
Đòn
roi chế độ
lũ vô thần
Hiểm
độc vì
sao lũ chuột dơi
Diệt
trừ từ cả cái bào thai
Mong
sao thiên hạ đều ngu tối
Hưởng
thụ phì gia mạnh thói đời
Qủa
báo đầy tràn khắp núi non
Đầu
trâu mặt ngựa cũng than thân
Hồ
sơ mật vụ khui ra hết
Hừng
hực trào dân nỗi oán hờn…
Sóng
gió ba đào cuộc biển dâu
Tranh
giành chỉ muốn sống hơn nhau
Dân
đen đói khổ vì
chân thật
Hạnh
phúc
thiên đàng thấy
ở đâu?
Ta
cũng vì ai họa vướng
thân
Biết
đời chó má lắm ngu gian
Quyền
hành chẳng có thành cô độc
Luật
lệ rừng xanh cưỡng bức
dân
Pháp
luật làm ra nuôi béo thân
Cho
ai muợn tiếng mẹ cha dân
Nắn
từng quả bí săn giàn mướp
Đéo
cả tổ tiên đạp xuống đường
Văn
hoá suy đồi lên mặt dạy
Phương
Tây đồi trụy lắm dâm ô
Truy
từng câu chữ
moi từng ý
Một
chữ trẻ tư lận nước cờ
Ai
hiểu dương trần luận biến thông
Chôn
vùi đảng tính lũ ma vương
Một
đời mấy chục vài năm lẻ
Tiếng
trống đưa ma khóc đoạn trường...
Làm
cánh chim bằng sống tự do
Thả
hồn mơ mộng với lời thơ
Sao
khuê vằng vặc trong tâm khảm
Đẹp
để ngàn thu một cuộc đời!
2.3.2008
Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen